Học trò có hỏi mình:
“Trong hành trình học tiếng Anh của cô, có những kỷ niệm nào thật đáng nhớ không?”
Thì đây, một trong những hồi ức đẹp nhất thời sinh viên…
Ngày ấy, trường mình không có nhiều “chuyên gia nước ngoài”, nên mình rất “thèm” được thực hành tiếng Anh với người bản địa. Vì mình biết, học trong sách vở và nói chuyện ngoài đời thật sự là hai thế giới rất khác nhau.
Tình cờ, mình biết tới chương trình tình nguyện của VPV (không biết giờ còn hoạt động không) và đăng ký ngay lập tức. Đợt đó chương trình chỉ kéo dài khoảng 2 tuần, trại lại ngay phía Nhổn – cách nơi mình ở không xa – nhưng mình vẫn quyết định dọn vào ở hẳn với các bạn để được “đắm chìm” trong môi trường mới.
Mở mắt ra là thấy “Tây” khắp nơi
. Đa số các bạn đến từ Mỹ, Pháp, Singapore… Lần đầu tiên mình được nghe tới những cái tên như Cornell University, Yale University ..
Cả ngày cùng nhau làm việc, tối về quây quần ăn những đĩa cơm to đùng, vừa ăn vừa trò chuyện bằng tiếng Anh, chia sẻ cuộc sống đó đây, vui ơi là vui. 
Nhóm mình chủ yếu đến một trại trẻ mồ côi gần đó để chơi với các em, dạy học và tổ chức các hoạt động nhỏ. Những buổi tối rảnh rỗi, cả nhóm ace Việt lại rủ nhau đi karaoke, vừa hát vừa cười đến đau cả bụng. 

Hai tuần trôi qua nhanh đến mức mình chẳng kịp nhận ra. Mình có thêm nhiều bạn mới, có người giờ vẫn giữ liên lạc, có người thì đã mất liên lạc theo thời gian.
Và điều quý giá là mình được “thực chiến” tiếng Anh mỗi ngày nhưng mong muốn và từ đó tin rằng ngôn ngữ chỉ thật sự sống khi mình dám bước ra ngoài và dùng nó.
Đến giờ nghĩ lại, mình vẫn thấy biết ơn khoảng thời gian ấy. Đó là một bước ngoặt nhỏ nhưng đầy ý nghĩa, khiến mình thêm yêu tiếng Anh và muốn gắn bó với nó hơn bao giờ hết.
Và giờ đây, mình hy vọng có thể truyền lại nguồn cảm hứng ấy cho tất cả học trò của mình 