Hôm qua có một em nhắn tin cho mình:
“Chị ơi, có phải em đang là kẻ thất bại không?”
Ở Việt Nam, em có công việc đàng hoàng, làm ở ngân hàng, mỗi ngày mặc quần áo đẹp, trưa tranh thủ đi shopping hoặc ăn nhà hàng ngon cùng các chị em.
Vậy mà sang đây, giờ đi dũa móng cho người ta…
Ban đầu em thấy rất khó chấp nhận, nhưng giờ em cũng dần yêu thích công việc này.
Khi đồng nghiệp cũ hỏi em làm gì bên này, em chia sẻ thật lòng thì họ lại tỏ vẻ coi thường, còn buông lời mỉa mai:
“Ôi, tưởng đi nước ngoài là đổi đời. Thế này thì ở Việt Nam tớ chẳng phải sướng hơn cậu à?”
Mình chỉ cười và nhắn lại với em:
“Đừng bó hẹp tư duy vào cái ‘ngành nghề’ như vậy.
Nghĩ rộng ra một chút, làm gì thì cũng là kiếm cơm cả thôi, miễn là lương thiện và đóng góp giá trị cho xã hội.
Sang – hèn không nằm ở công việc, mà nằm ở cách ta sống và đối diện với cuộc đời.
Giống như bà Naomi Moriyama viết trong “Nhân gian đáng giá”:
‘Mỗi người đều có con đường riêng, chỉ cần kiên định và sống tử tế, chẳng có nghề nào là hèn mọn.’
Trên đời này có rất nhiều kiểu người, trong đó không thiếu những kẻ có chút ‘vị trí’ trong xã hội rồi tự cho mình là cái rốn của vũ trụ.
Hãy tha thứ cho họ, vì họ chỉ đơn giản là nghèo nàn về tư duy.
Cuộc sống là vậy, đừng mong ai cũng sẽ hiểu và trân trọng mình.
Nhớ nhé: Người ta chỉ có thể coi thường em khi chính em tự coi thường bản thân mình thôi.
Vậy nên, hãy ngẩng cao đầu mà bước.
Và lần sau ai có buông lời mỉa mai, em chỉ cần nhẹ nhàng reply:
“My life, my rules, so f*ck off!” 
