Mùa hè năm 2011, mình nhận nhiệm vụ ôn thi Cao học (môn tiếng Anh) cho sinh viên sau ĐH của Đại học Lâm Nghiệp, cơ sở Đồng Nai.
Đợt đó được làm việc cùng thầy T – Trưởng khoa Cao học của ĐH Lâm Nghiệp (Hà Nội) và các cô từ ĐH Ngoại Ngữ, ĐHQG Hà Nội, cảm thấy vinh dự cực kỳ.
Lớp rất đông, cả trăm SV, toàn các anh đang đi làm ít cũng mấy năm, nhiệt tình, dễ thương, cứ hết học là rủ đi ăn, rồi đi hát hò, tưng bừng khí thế.
Cho tới khi… mình bước chân vào sân trường.
Ôi trời đất ơi!!!
Giờ nghĩ lại vẫn còn rùng mình!
Không hiểu đất đai ở đó màu mỡ thế nào mà cái “con-không-dám-nói-tên” (cc) nó to khủng khiếp.
Nó bò lổm ngổm giữa sân trường như thể đang tập thể dục buổi sáng vậy đó.
Mình thì vừa đi vừa hú hét, nhảy dựng hết cả người lên, mà 2 đứa em đi cùng cứ cười khanh khách 
Chưa xong, tụi nó biết được “điểm yếu chí mạng” của mình, và chúng nó, ôi trời ạ, đã đi bắt đúng cái con đó đem về để ngay trong phòng 
Thề chứ, mình muốn ném hai đứa xuống sông Đồng Nai lắm luôn ;((.
Tối hôm đó thì khỏi nói… không dám ngủ ;((
Sau trải nghiệm ám ảnh tuổi trẻ đó, mình thề với lòng:
“Không bao giờ quay lại đất Đồng Nai nữa!”
(Đến giờ cũng 14 năm rồi và… hình như mình vẫn chưa quay lại thật.)
Nhưng phải công nhận, hôm đi chơi loanh quanh thì thấy Đồng Nai xinh đẹp lắm.
Chỉ là… trả mình bao nhiêu cũng không dám về nữa đâu 
