Once upon a Cow
Câu chuyện mở đầu với một vị thầy và học trò đi qua ngôi làng nghèo. Ở đó, họ gặp một gia đình khốn khó, sống nhờ một con bò gầy trơ xương, tài sản duy nhất của họ.
Gia đình ấy sống cầm chừng mỗi ngày, chỉ lấy sữa bò để uống và bán được ít tiền. Dù nghèo, họ vẫn tự nhủ: “Miễn là còn con bò, chúng ta vẫn sống được”.
Đêm đó, khi mọi người ngủ, vị thầy lặng lẽ dắt con bò ra vách núi và đẩy xuống vực.
Cậu học trò sợ hãi và giận dữ, nhưng thầy chỉ nói: “Rồi con sẽ hiểu.”
Một năm sau, hai người quay lại và lúc này, cậu học trò sửng sốt nhận ra, ngôi nhà ngày nào giờ không còn nghèo khổ, mà trở nên sung túc, khang trang.
Khi cậu học trò hỏi chuyện, thì người chủ nhà kể: “Sau khi con bò chết, chúng tôi hoảng loạn lắm. Nhưng rồi cũng phải tìm cách sống khác đi, trồng rau, buôn bán, làm nghề phụ… Và dần dà, mọi thứ tốt lên.”
Lúc đó, học trò mới hiểu: Chính con bò đã giữ họ lại trong vùng an toàn. Khi nó biến mất, họ buộc phải thay đổi, và từ đó, cuộc đời họ sang trang.
Trong cuộc sống, chúng ta cũng có những “con bò” như vậy: những lời bào chữa, những thói quen cũ, nỗi sợ, hay những lý do “nghe rất hợp lý” để ta không tiến lên.
Đôi khi, để bước sang một hành trình mới, ta cần dũng cảm buông bỏ con bò ấy.
Bởi vì,
Khi bạn thật sự muốn điều gì, cả vũ trụ sẽ giúp bạn tìm cách.
Còn nếu không, bạn sẽ luôn tìm ra một lý do.